Gương Trăng
Trăng - Có phải chiếc gương soi của nỗi nhớ... Sao cứ mỗi lần ngước lên nhìn nó em lại nhớ về anh... Trăng lạnh, dát bạc cả một màu trời, lu mờ cả tinh tú... nhưng chẳng bao giờ lu mờ nỗi nhớ. Đêm nay trăng tròn trọn vẹn, còn tim em thì vẫn khuyết thiếu 1 nửa. Sao không đổi chỗ cho nhau, em là trăng, còn trăng là em...
Nếu là trăng, em sẽ cố tỏa mình để soi vào nỗi nhớ những đêm không anh... Dù ánh sáng đó có yếu ớt, nhưng vẫn sẽ thấy hình dung của anh... Và tít trên cao kia, em có thể nhìn thấy anh dẫu là bé li ti.
Còn nếu trăng là em, thì trăng sẽ không nhớ, không thương, càng chẳng bao giờ đau khổ. Cứ bình yên sống, bình yên vui, bình yên cười, bình yên dẫu ngoài kia là sóng gió cuộc đời.
Ta có cả một con đường dài để đi, và tình yêu là con đường em và anh đã cùng nhau chọn. Nhưng có lúc nào ta lạc nhau mà nhìn trăng có thể trở về được chốn cũ !?
Bây giờ, em đang cô đơn lắm... nhưng trăng thì không, nó vẫn tỏa sáng cùng những ngôi sao đang lấp lánh. Có công bằng không nếu trăng và em đổi chỗ !?
Bóng anh, bóng trăng... lồng vào nhau, đan dệt những sợi vấn vương... Em khỏa nước để bóng trăng tan đi trên mặt nước, nhưng bất kì lúc nào khi mặt nước yên ả... bóng trăng, bóng anh sẽ lại hiện hữu...
Chờ anh quay về... Chờ cho trăng khuyết để tim em được trọn vẹn...
" Cô ngốc ơi, em đã quên rồi... dù cho trăng khuyết... thì anh cũng không về đâu. Hành trình của chúng ta đã khác nhau rồi... Anh không phải một nửa thiếu của mặt trăng càng không phải mảnh ghép hoàn hảo cho tim em... Anh giống như mặt trời vậy... Nếu mặt trời hiện hữu thì trăng sẽ không thể xuất hiện... và ngược lại..."
Đau đớn lắm, nhưng đó là sự thật... Dù thật lòng mặt trời cũng luôn muốn ở bên mặt trăng... Nhưng mà... Nếu ở gần nhau mặt trời sẽ thiêu cháy mặt trăng mất...
Nguồn: Lavander – Diễn đàn Tru tiên